TỰ SỰ
Đời phong trần bao năm sương gió.
Bụi đường đời không ngại những bước chân.
Thân trai tôi chịu nhiều mưa nắng.
Đời nhọc nhằn đâu đáng là bao.
Kiếp trái thời sống sao cho đáng.
Không thẹn lòng và xấu hổ với lương tâm.
Nếu xã hội đầy rẫy những bất công.
Ta sợ chi mà không dám nói.
Ngòi bút này sẽ chỉ mặt gọi tên.
Vẫn hiên ngang trên con đường chính nghĩa.
Buồn những kẻ còng lưng không dám đứng.
Sợ tù đày đòn đau trong ngục tối.
Sợ đối đầu với những kẻ bất lương.
Đành cam chịu quê hương đầy tăm tối.
Và dối lòng quê hương vẫn đẹp tươi.
Rồi một mai con cháu sẽ cười chê.
Người cha già sống sao mà nhục thế.
Làm cuộc đời con cháu mãi khổ đau.
12.12.2024
Hoa Mai Nguyen


Nhận xét
Đăng nhận xét